Chất đã ra nhiều thì sảnh chất đó khó thành.
Hai cách xếp phục vụ hai mục đích khác nhau, đổi qua đổi lại giữa hai cách giúp nhìn ra cả sảnh lẫn phỏm ngang.
Từ lúc đó không còn lá mới nên chỉ có thể ăn từ lá người khác đánh, xác suất ghép được giảm đi rất nhiều. Chờ hai phỏm cùng lúc tăng cơ hội gấp bội.
Không phải lá nào đẹp cũng nên giữ. Ai bỏ lá đúng lúc và không giữ rác lâu thường là người có kinh nghiệm, nên tránh đánh lá vào vùng chờ của họ. Hệ thống xếp theo một quy tắc cố định, còn cách ghép tối ưu thường đòi hỏi nhìn tay bài theo trật tự khác.
Liên tiếp cùng chất là phỏm sảnh dọc. Một lá mới có thể mở ra cách sắp xếp hoàn toàn khác, đôi khi tốt hơn hẳn kế hoạch đang theo đuổi.
Ăn phỏm của chính mình ngay từ lá vừa bốc lên gọi là tự ăn, không cần chờ người khác đánh ra. Tay bài của họ có thể rất đẹp nhưng thiếu đúng một lá, đây là lúc nguy hiểm nhất vì họ ù bất cứ lúc nào. Không còn ai kịp ăn để ù nên rủi ro bằng không, trong khi lợi ích là giảm được điểm phạt của chính mình.
Một lá đánh sai ở giữa ván khó nhận ra hơn ở cuối ván. Nhiều ván kết thúc mà không ai ù, khi đó người ghép được nhiều phỏm nhất thắng, nên đừng bỏ cuộc khi thấy khó ù. Người đánh ra lá cao ở vòng đầu thường có bài rời rạc.
Biết được nhóm đó chơi theo luật nào và ai là người mạnh giúp điều chỉnh lối đánh ngay từ ván đầu tiên. Không phải trình phỏm sớm luôn có lợi, đôi khi lộ chiến thuật cho đối thủ đoán.